“Ôi chiến trận không bến không bờ, ngày mai hay hôm nay, hôm nay hay ngày mai, nói đi số mệnh ơi, bao giờ tôi sẽ…”
Tôi nghĩ đến câu văn này trong tác phẩm Nỗi Buồn Chiến Tranh của nhà văn Bảo Ninh khi hình ảnh về một đêm bình yên hiếm hoi của những người lính du kích tại địa đạo Củ Chi hiện lên trên màn hình lớn. Một tiếng hát buồn mênh mang vang lên giữa đống hoang tàn của khu rừng đã bị bom đạn xới nát. Họ đang ở ngồi ở đó nhưng dường như không ai thật sự ở đó. Mỗi người đều đang thả mình trôi trong những miền suy nghĩ xa xôi nhất mà tâm trí có thể chạm đến. Không ai biết trận chiến tiếp theo sẽ ập đến vào lúc nào, ai sẽ là người tiếp theo nằm lại nơi này, tới khi nào thì tất cả những cảnh bạo tàn của chiến tranh mới kết thúc, và biết đâu đấy, ngày mai sẽ là ngày phải hy sinh…?
Không có bình luận