Tôi nghĩ là cha mẹ thì nên gần gũi, lắng nghe con tâm sự. Tôi giương cao khẩu hiệu "Hãy là bạn của con". Từ khi con trai còn bé, tôi đã gạt bỏ ranh giới mẹ con, sẵn sàng đùa giỡn và lắng nghe con kể chuyện trường lớp cả ngày. Tôi thấy vui vì điều đó.
Càng lớn, con trai tôi càng quấn quýt bên mẹ hơn. Tới năm 13 tuổi, cháu vẫn còn ngủ chung phòng với mẹ. Đến hè năm lớp 7, khi dậy thì, cháu mới chuyển ra ngủ riêng ở phòng bên cạnh. Cũng từ lúc đó đến nay, con trai thường nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét, khó chịu. Tôi muốn tâm sự, trò chuyện với con cũng không được nữa vì con sẽ lảng tránh mọi câu hỏi của mẹ.
Không có bình luận