Trong kỳ nghỉ vừa qua, tôi có dịp trở về quê và đến thăm cô giáo chủ nhiệm cũ họ Trương - người đã có gần 30 năm đứng lớp tại một thành phố nhỏ.
Bữa cơm hôm ấy kéo dài rất lâu, bởi câu chuyện về những thế hệ học trò mà cô từng dạy chưa bao giờ vơi. Mỗi lần nhắc đến học trò, ánh mắt cô giáo lại ánh lên niềm tự hào. Tôi tò mò hỏi: “Sau từng ấy năm quan sát hàng nghìn học sinh, cô thấy kiểu gia đình nào dễ nuôi dạy được những đứa trẻ xuất sắc?”.
Không có bình luận